Năm 1979, tôi đến Moscow, Thủ Đô của Liên Xô, ấn tượng sâu đậm đi theo tôi tới tận bây giờ là nạn nghiện rượu.

không ít lần tôi dừng lại trước một ô cửa tò vò trên một con đường quan sát nơi bán rượu. Một hàng dài cỡ bốn, năm chục con người đứng xếp, chủ yếu mua xong bước ra xếp hàng tiếp (vì những lần chỉ bán một chai). trong lúc chờ đến lượt mới, họ khui chai đã mua ra  uống luôn. ở một khu vui chơi công viên cạnh khách sạn Bông Lúa Vàng, khoảng tầm 8, 9h tối, người say rượu nằm la liệt. công an đến “thu dọn” địa điểm xẩy ra sự cố, nắm hai chân, hai tay, quẳng lên xe tựa như các bao gạo rồi chở đi.

Ở Nước Nhà, bia rượu đã phá hoại niềm hạnh phúc của chưa biết bao nhiêu hạnh phúc gia đình, biến những người cha, người chồng thành những kẻ bạo hành, hãm hại cả con ruột của mình, biến những bác sĩ uy nghi đạo mạo thành kẻ bê tha, chuyên đi “gài độ” nhậu, biến những công an thành kẻ giết người…

Phòng cấp cứu Bệnh viện Chợ Rẫy, nhất là vào thời điểm dịp lễ Tết, vài trăm ca tai nạn giao thông vận tải, đâm chém nhau nhập viện một đêm, mà đại chủ yếu có tương quan liên đới hoặc gián tiếp đến nhậu nhẹt, bia rượu. những vụ tai nạn đáng tiếc hay đâm chém nhau giết chết những người đang là trụ cột trong gia đìnhđể cho chưa biết bao nhiêu đứa trẻ bỗng nhiên bơ vơ, chưa được nuôi nấnghọc hành đàng hoàng; hoặc biến những trụ cột chính của  thành gánh nặng cho người còn sót lại.

chính sách tiêu giảm bia rượu của Chính phủ vào thời điểm hiện tại nhận được sự tán thưởng của nhiều những tầng lớp nhân dân, thế nhưng, cách thực hiện còn tồn tại nhiều điều gây tranh cãi xung đột.

Với 1 lượng lớn bia rượu được sản xuất  tiêu thụ nội địa mang lại một nguồn tiền không nhỏ cho ngân khố vương quốc, việc hạn chế sẽ có những ảnh hưởng tác động nhất định đến nguồn thu chi phínhà nước đã tính đến & sẵn sàng cho trường hợp này chưa? Khi nguồn thu bị giảm đã có chiến thuật nào bù đắp thu nhập hay chưa? & khi ấy Chính phủ có còn kiên quyết làm nữa hay không? nếu như vẫn nhất quyết làm thì có bổ sung thêm thuế phí gì đè lên sống lưng người dân nữa hay không? Rồi đầu ra cho những mặt hàng mà các nhà máy, các cơ sở sản xuất bia rượu đang mọc lên như nấm ở nội địa ta, bài toán công ăn việc làm… Tất cả các điều ấy đã được xem toán đến chưa? Hay lại như 1 phong trào như các câu truyện tiêu giảm xe gắn máy, mũ bảo hiểm “dỏm”?

ngoài vấn đề xác định rõ được mất  giải pháp giải quyết và xử lý các hậu quả mang đến từ các việc tinh giảm bia rượu, việc tổ chức thực hiện cũng có thể có vai trò quyết định sự thành bại. Việc giao cho Bộ Y tế đóng tầm quan trọng chủ chốt trong công việc giảm bớt bia rượu chứa đựng một tiềm ẩn nguy cơ to như quả núi rằng chương trình sẽ thất bại. Ngành y tế chỉ rất có thể khuyến nghịnghiên cứu cho tất cả những người dân thấy tai hại của bia rượu. Ngành y tế không hề cấm mua, bán, uống, sản xuất; tương tự như không cấu thành giákiểm soát được việc tiếp thị sản phẩm bia rượu. đây là chưa kể đó là ngành không có quyền với ai cả, chuyên viên y tế còn phải trân mình ra cho các kẻ say rượu luôn miệng chửi rủa, đe dọathậm chí là hành hung, đâm chém, sát hại.

trong những lúc những đồng tiền thuế thu từ bia rượu & những nguồn khác cứ đổ vào những con tàu ma, những ụ nổi chìm, những đường ống vừa xây xong đã vỡ, những tuyến phố lún theo phong cách bậc thang “tuyệt đẹp”… chẳng có mấy đồng chi cho y tế để giải quyết hậu quả cho những ngành.

Theo tôi, ngành y tế hiện tại đang là nạn nhân lớn số 1 của bia rượu, giải quyết tổng thể hậu quả tệ hại nhất do bia rượu mang về, bệnh tật, chấn thương, sang chấn tâm lý… giờ đây đổ thêm việc làm này lên đầu không biết ngành còn tồn tại thể tại vị được nữa hay không?

giống như toàn bộ mỗi lần “ra quân” trước đâychúng ta nặng về các phương án hành chính, có lẽ rằng đây là cái dễ dàng nhất mà chúng ta cũng có thể nghĩ ra. Trên thực tế, các giải pháp hành chính đang càng ngày càng mất đi chức năng, vừa do sự yếu kém của bộ máy công quyền, vừa là hậu quả của sự việc lạm dụng nó một cách thái quá trong một thời gian dài.

Một biện pháp đơn giản dễ dàng hơn, dễ áp dụng & khả năng thực thi hơn rất nhiều đó là tăng thuế tiêu thụ đặc biệt lên sản phẩm bia rượu. Nếu thực lòng tất cả chúng ta muốn chống lại tệ nạn nhậu nhẹt, giảm bớt bia rượu, hãy đừng sợ những xí nghiệp sản xuất bia rượu phải hạn chế sản xuất  cư dân không thể mua bia rượu.

Mọi biện pháp hành chính, kể cả việc cấm bán bia rượu sau 22 giờ sẽ chẳng khi nào khả thi, sẽ chỉ giúp tăng lên nguồn thu cho các nhóm quyền lợi trong số lực lượng kiểm tra, kiểm soáttăng lên nguồn sống, Cống hiến và làm việc cho nạn tham nhũng mà thôi.